Upcoming Books



Ra mắt sách NTKVN - Tin Văn  Nguyên Huy - Người Việt
Thời điểm của Hillary. Tin văn  Yuriko Koike - Trà Mi
cơn sầu vạn cổ. Tiểu luận  Cung Trầm Tưởng
Khóc Mẹ - Thơ  Triều Nghi
Tôi gánh trong traí tim (3) - bút ký  Trần Khải Thanh Thủy
Tôi gánh trong tim (2) - Bút Ký  Trần Khải Thanh Thủy
Tôi gánh trong tim (1) - Bút Ký  Trần Khải Thanh Thủy
TKTT. Thư gửi con gái. Yin Văn  Trần Khải Thanh Thủy
Câu chuyện di cư - Hồi ức  Đoàn Thanh Liêm

Lâm Văn Sang

 

DÒNG SUỐI CHƯA CẠN

                                                    

Dòng Suối là tên một tập truyện ngắn của nhà văn, nhà báo Thanh Thương Hoàng do nhà Ngọc Huyên & Quốc Oai xuất bản trong năm nay. Người viết, sinh sống ở San Jose, đặt bút theo lời khuyên của Nietzsche “lấy máu mình mà viết.” Và như thế, ít nhất, ông đã viết trong tư thế đó từ nhiều năm nay kể từ khi đến Mỹ năm 1999: Tiến Sĩ Lê Mai (1999), Người Mỹ Cô Đơn (2000), Những Nỗi Đau Đời (2001), Ông Tướng Tỵ Nạn (2005). Và bây giờ Dòng Suối một tác phẩm gồm 17 truyện ngắn và một “kịch bản phim” (viết ở Sài Gòn năm 1987 vừa tìm được, theo lời của tác giả).

 

Có một điều gì đó rất bình thường trong toàn bộ tác phẩm, trong mọi câu chuyện được kể. Chúng nằm trong toàn bộ những sáng tác khác của tác giả. Chúng cũng nằm trong toàn bộ sách của nhiều người cầm bút ở hải ngoại. Tất cả có cùng một điểm nhìn, một khuynh hướng sáng tác, một nhịp sống chung thể hiện trong toàn bộ truyện dài và ngắn, tạp ghi, bút ký, tham khảo, hồi ký… ở hải ngoại, nơi có tự do để lên tiếng.

 

Nói chung, với Thanh Thương Hoàng tất cả được trình bày qua hình thức hư cấu nhưng điều này không đồng nghĩa với ngụy tạo. Đó chỉ là một cách nói, một cách viết cốt gần nhưng không xa với sự thật, cốt xa nhưng không gần với hư cấu. Điều bình thường, dễ thấy, tôi muốn nói ở đây là sự xung đột kéo dài trong và sau chiến tranh giữa người Việt (dân tộc) với người Việt (cộng sản).

 

Dường như đó là đề tài (chủ đề) của rất nhiều sách vở ở ngoài nước. Sau súng đạn điều còn lại là bút mực. Và trận chiến này xem ra không đơn giản hơn trận chiến trước, cũng không dễ dàng chấm dứt như trận chiến trước, trừ phi… Nói như thế có quá đơn giản? Dòng Suối của Thanh Thương Hoàng không ngừng ở đó.

 

Là một người làm báo kỳ cựu ở miền Nam, ông có nhiều thực tế để viết hơn người khác. Ông sống nhiều hơn những người cầm bút khác. Ông nhìn thấy (biết) nhiều hơn những gì đã viết xuống. Dòng Suối và những tác phẩm khác của ông chỉ mới là một phần của đời sống đó. Bên dưới xung đột nói trên còn là cái nhìn phê phán đối với chính trị và xã hội miền Nam, cuộc chạm trán giữa người Việt với nhau. Hai truyện ngắn (Nỗi cô đơn của ngài tổng thống và Chân dung của một đại tá tỉnh trưởng) là điển hình của phê phán này.

 

Dòng Suối của Thanh Thương Hoàng còn trình bày một thực tế xung đột lớn khác giữa người Việt và người Mỹ. Kịch bản phim “Nỗi đau còn đó” trong Dòng Suối và truyện dài “Người Mỹ cô đơn” trước kia đi sâu vào phân tích, mổ xẻ khía cạnh tăm tối của xung đột này. “Chính sắc đẹp của mẹ tôi đã hại bà, đã trở thành kẻ thù của bà. Bà bị một ngoại nhân hãm hiếp ngay sau bụi tre nhà.” (Dòng Suối, tr. 302). Mẹ tôi là một cách nói khác về Việt Nam? Nam hay Bắc đều trải qua một vụ hãm hiếp? Việt Nam là kẻ thù của chính mình, là nạn nhân của chính mình? Xung đột đó kéo dài hơn khi một phần của Việt Nam đó, như chính tác giả, phải ra khỏi nước, định cư ở Mỹ. Nước Mỹ đó là “địa ngục của người già.” (DS, tr. 151).

 

Mỗi truyện ngắn trong Dòng Suối đều có giới hạn (số chữ, số trang, cốt truyện) của nó. Nhưng câu chuyện kể qua những xung đột nói trên dường như không thể dứt. Những nhân vật đó trong truyện và ngoài đời vẫn còn hiện hữu. Người viết như tác giả của Dòng Suối vẫn còn sống, vẫn còn làm chứng nhân cho một thời vẫn chưa qua, cho trái tim vẫn còn tiếp tục đập trong lồng ngực Việt Nam, muôn đời. Họ là “những ông bạn già viết văn làm thơ của tôi. Người nào cũng bẩy, tám mươi tuổi rồi mà vẫn quên tuổi già, quên sự tàn phá phũ phàng của thời gian, quanh năm vẫn ‘đánh vật’ với thơ văn!” (DS, tr. 135).

Tác giả, ông Thanh Thương Hoàng, sinh năm 1930 ở Hải Ninh, Bắc Việt, năm nay 79 tuổi. Kẻ “vẫn quên tuổi già” là chân dung tự họa của chính tác giả. Dòng suối của ông vẫn chưa cạn.

 

Lâm Văn Sang

 

 

Số lần đọc:  643