Please support us so we can continue fostering and upholding the values of the Vietnamese literature and art. Since Coi Nguon is a non-profit organization, your monetary donation is tax deductible. We look forward to your generosity and your continual support. Thanks.
• Trung - Nhật căng thẳng ngoài biển
• Anh - Việt ký 'Đối tác chiến lược'
• Nhà thờ Mỹ bất chấp các lời lên án
• Xung quanh căng thẳng Trung - Nhật
• Người Chăm ở TP Hồ Chí Minh
• ̣Điều tra nạn người Việt trồng cần sa
• Vì sao Biển Đông trở nên nóng hơn?
• Lãnh tụ Kim và người kế vị
• Obama thúc giục hòa bình Trung Đông
• Lãnh đạo cao cấp của VTV từ chức
• Quan hệ đối tác chiến lược Anh-Việt
• Linh mục Lý 'chưa được ân xá'
• Chiến tranh băng đảng ở Mexico
• Trung Quốc đầu tư cho Thiên Chúa giáo
• Tướng Giáp qua năm tháng
• Ông Ôn Gia Bảo muốn cải cách?
• Vụ tin tặc là 'phạm pháp'
• Biển Đông căng thẳng do đâu?
• Thuyết mới về tiến hóa
• Khó đoán quy mô kinh tế thực của TQ
• Phản ứng về phát biểu của Đô đốc Willard
• Người Anh sử dụng truyền thông ra sao?
• Dầu khí và hợp tác ở Biển Đông
• Mục sư ở Florida hủy bỏ ý định đốt kinh Koran
• Tư gia của nhà tranh đấu TQ được phóng thích bị canh gác nghiêm ngặt
• 'Kế hoạch xây trung tâm Hồi giáo sẽ vẫn được tiến hành'
• Phát hiện bom chưa nổ quanh thủ đô Bangkok
• TT Obama chúc mừng người Hồi Giáo nhân lễ Eid-al-Fitr
• Liên hiệp Phi châu biểu dương nữ khoa học gia
• Sau kinh tế, Đài Loan, Trung Quốc thảo luận về quan hệ văn hóa
• Iran cho biết sẽ trả tự do cho 1 trong 3 người mà họ giam giữ
• Động đất mạnh 6,1 độ Richter tại Chile
• Nhà thờ dự tính đốt kinh Koran có những quan điểm khác thường
• Xe đạp tập thể dục có gắn máy phát điện
• Các cựu binh sĩ Bắc Triều Tiên thề quyết lật đổ chế độ
• Nổ ở vùng Bắc Caucasus của Nga, 15 người thiệt mạng
To be posted
For all correspondence, please contact us at:
P.O. Box 3648
San Jose, CA 95156-3648
United States of America


Cái hay của NTKVN - Nhận định Đỗ Tiến Đức
Một trí thức trẻ gốc Việt - Tin Văn Nguyễn Tường Tâm
Ca dao Mẹ - Thơ Chọn lọc Song Nhị
Lục bát của Mẹ . Thơ chọn lọc Dương Quân
Ra mắt sách NTKVN - Tin Văn Nguyên Huy - Người Việt
Thời điểm của Hillary. Tin văn Yuriko Koike - Trà Mi
Tôi đi giữa đoàn tù vác đá. Thơ Song Nhị
Án Mạng - Truyện Hồ Linh
Phật Ngọc. hòa bình. an lạc. Tiểu luận Trần Kiêm Đoàn
Đại lễ cung nghinh Phật Ngọc. Tin văn Tin Việt News
Đại họa năm 2012. Nhận định Quảng Trí
Thơ Hoàng Bích Đào. Thơ chọn lọc Hoàng Bích Đào
Lễ hội VH Hải Nhuận - Tin văn Huỳnh Minh Nhựt
HN khởi xướng cuộc chiến. Nhận định Uwe Siemon-Netto
Bình Mnh - Thơ Chọn lọc Tiểu Muội
Em Và Ta - Tho Song Ngữ Hồng Hà
Tôi và Mẹ - Truyện Mimosa
Chùm Thơ Tháng 8 - Thơ chọn lọc Tuệ Nga
XH Dân sự tại VN - Tản văn Đoàn Thanh Liêm
Hoang Tưởng - Thơ chọn lọc Cao Nguyên
Người phụ nữ VN - Tiểu Luận Lê Mộng Nguyên
Thầy tây, thầy ta - Tản văn Phan Văn Song
cơn sầu vạn cổ. Tiểu luận Cung Trầm Tưởng
Chỉ có sự Thật - Tham luận Trần Mạnh Hảo
Vì sao cán bộ mặt dày. Tiểu luận Hà Sĩ Phu
XH Dân sự toàn cầu. Tham luận Đoàn Thanh Liêm
Ngồi lại bên nhau - Tản văn Giao Chỉ San Jose
Khóc Mẹ - Thơ Triều Nghi
Khoảng cách traí tim - Tạp ghi Phong Thu
Chuyện bên đời - Tản văn Hoàng Mỹ Linh
Tôi gánh trong traí tim (3) - bút ký Trần Khải Thanh Thủy
Tôi gánh trong tim (2) - Bút Ký Trần Khải Thanh Thủy
Giấc mơ của Mẹ - Thơ Tiểu Muội
Tôi gánh trong tim (1) - Bút Ký Trần Khải Thanh Thủy
Trí thức miền Nam - Nhận định Đoàn Thanh Liêm
Phải nói lại những điều đã nói. Thơ Song Nhị
Kể từ thơ lục bát - Thơ hcọn lọc Dương Quân
Mười Năm. Thơ chọn lọc Hoàng Mỹ Linh
TKTT. Thư gửi con gái. Yin Văn Trần Khải Thanh Thủy
Câu chuyện di cư - Hồi ức Đoàn Thanh Liêm
Hệ thống luật pháp . Tiểu luận Phan Văn Song
Albert Einstein - Con người và sự nghiệp Phạm Đình Liên
Đoàn Thanh Liêm
Không gian xã hội của quần chúng nhân dân
(The Social Space of the Masses)
Quần chúng nhân dân là một tập thể bao gồm mọi người già trẻ, lớn bé mà sống hợp quần chung với nhau thành một xã hội con người (human society). Cái khung cảnh xã hội do tập thẻ đó tạo dựng ra, thì được gọi là “Không gian xã hội” (Social Space) bao gồm 3 khu vực: Đó là “ khu vực Nhà nước”, “khu vực Thị trường Kinh tế” và “khu vực Xã hội Dân sự”. Vì thế ta có thể viết định nghĩa này dưới dạng một công thức ngắn gọn như sau:
“Không gian Xã hội = Nhà nước + Thị trường Kinh tế + Xã hội Dân sự “
(The Social Space = The State + The Marketplace + The Civil Society)
Như vậy chính tập thể quần chúng nhân dân đó mới là vị chủ nhân ông đã sáng lập ra cái không gian xã hội mà ta nói ở đây. Nhưng đó là về nguyên tắc lý thuyết, còn trong thực tế thì khối quần chúng nhân dân đông đảo này luôn luôn bị kẻ có quyền thế trong cơ quan nhà nước, cũng như bị kẻ có tiền bạc và mưu trí dùng mọi thủ đoạn thâm độc để mà áp chế, khai thác bắt buộc người dân thấp cổ bé miệng phải phục vụ cho quyền lợi riêng tư của giới cầm quyền cai trị, giới tư bản tài phiệt, đến nỗi người dân bị lâm vào thân phận của loại người nô lệ, tôi đòi như dười thời phong kiến đen tối xưa kia. Cụ thể như tại nước Việt nam chúng ta ngày nay, thì tập thể 86 triệu người dân đang bị sống trong cảnh bị kềm kẹp của đảng cộng sản với cỡ 3 triệu đảng viên. Khác với các chế độ độc tài thuộc phe tả, phe hữu hay độc tài quân phiệt, chế độ độc tài cộng sản là một thứ độc tài toàn trị (totalitarian dictatorship). Độc tài toàn trị không những nắm giữ độc quyền về chính trị do một đảng duy nhất (độc đảng) nắm giữ mọi quyền hành của guồng máy nhà nước, mà họ còn nắm giữ toàn quyền cả trong lãnh vực kinh tế qua các công ty quốc doanh, tịch thu mọi ruộng đất của người dân v.v… Độc tài toàn trị còn khống chế cả về mặt văn hóa, tư tưởng, tôn giáo, tâm linh nữa. Đảng cộng sản còn lũng đoạn cả khu vực xã hội dân sự thông qua những cơ sở ngoại vi của đảng như Mặt trận Tổ quốc, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ chí Minh, Hội Liên Hiệp Phụ nữ, Hội Liên Hiệp Thanh niên, Tổng công đoàn, Hội Nhà văn v.v… Tóm tắt lại là đảng cộng sản chiếm đoạt, thao túng gần như toàn bộ cả cái “Không gian xã hội” của quần chúng nhân dân.
Rõ ràng là trong suốt quá trình mấy ngàn năm lịch sử của dân tộc Việt nam chúng ta, chỉ có dưới chế độ cộng sản hiện nay, thì quần chúng nhân dân mới bị tước đoạt hết mọi quyền hành, mọi thứ tự do hành động trong cả các lãnh vực mà thông thường không do nhà nước can thiệp, điều động, kể cả dưới chế đô quân chủ chuyên chế (absolute monarchy).
Ngay như dưới thời Pháp thuộc, dù đó là một thứ chính quyền cuả quân thực dân đế quốc xâm lược, thì người dân vẫn có thể tổ chức điều hành các báo chí tư nhân, được quyền tự do ngôn luận. Các văn nghệ sĩ vẫn được tự do xuất bản, phổ biến tác phẩm của mình. Các hội đoàn thanh thiếu niên, sinh viên học sinh, các đoàn thể như Hội Hướng đạo, Hội Hồng Thập Tự, Hội Truyền bá Quốc ngữ… vẫn được tự do sinh hoạt, mà lại còn được khuyến khích nữa. Các tổ chức nhân đạo từ thiện của tư nhân và nhất là của các tôn giáo vẫn được hỗ trợ để hoạt động cho có hiệu quả tốt đẹp. Chánh quyền bảo đảm hỗ trợ cho một số tổ chức nào mà được công nhận “có ích lợi công cộng” (organisation reconnue d utilite publique), điển hình như Hội Hồng Thập Tự, Hội Bác Ái Vinxentê... Các trường tư thục được hoạt động thoải mái v.v… Nói vắn tắt lại, thì chính quyền của thực dân Pháp không hề bóp nghẹt, kiềm chế khu vực xã hội dân sự như chánh quyền cộng sản bây giờ. Các tổ chức phi chánh phủ, bất vụ lợi Non governmental (NGO), Non profit Organisations (
Người cộng sản vẫn rêu rao khẩu hiệu: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ”. Và họ còn vỗ ngực xưng mình là “đày tớ của nhân dân”. Nhưng mọi người đều thấy quá rõ ràng là: “Cán bộ cộng sản từ trên xuống dưới đều đã hết sức lộng hành, dối trá, đểu cáng, hách dịch đàn áp, bóc lột quần chúng nhân dân một cách tàn bạo dã man. Họ dùng cả mọi thủ đoạn côn đồ, dùng bạo lực để đánh đập những dân oan đi khiếu nại đòi ruộng đất bị họ tước đoạt. Họ dở đủ mọi thứ hành động vũ phu, tàn bạo đối với các tu sĩ và tín đồ các tôn giáo vốn ôn hòa, bất bạo động, điển hình vừa mới đây như trong vụ Chùa Bát Nhã ở Lâm Đồng, vụ Thái Hà, vụ Đồng Chiêm ở Hà Tây gần sát ngay thủ đô Hanoi, vụ Tam Tòa ở Đồng Hới…”
Thật là một sự sỉ nhục đau đớn, ê chề cùng cực cho cả một dân tộc vốn có trên 4000 năm văn hiến, mà lại bị sống dưới ách cai trị dã man tồi tệ của một bè lũ giả hình, dối trá, bất nhân bất nghĩa là cả tập đoàn lãnh đạo cộng sản ở Bắc bộ phủ hiện nay vậy.Phải nói ngay rằng: Chưa có thời kỳ lịch sử nào mà tình trạng tư cách luân lý đạo đức của giới cầm quyền ở nước ta lại sa đọa, xuống thấp suy đồi đến thế này.
Trở lại với chủ đề của bài viết là “Không gian xã hội”, thì cũng như đối với lịch sử của một dân tộc, thì đó chính là cái di sản, cái gia nghiệp (legacy, patrimony) thuộc quyền sở hữu của dân tộc đó, mà do bao nhiêu thế hệ tiền nhân đã xây dựng vun đắp lên. Thì ở đây, chính quần chúng nhân dân trong nước ta đã tạo dựng, bồi đắp và thành lập ra cái không gian xã hội đó. Và như đã trình bày ở trên, kể từ ngày đảng cộng sản lên nắm quyền cai trị, thì họ đã một mình một cõi chiếm đoạt toàn bộ cái không gian xã hội của dân tộc ta, nhân danh “chủ thuyết marxist-leninist” do họ du nhập từ mãi bên Liên Xô – Trung quốc, nhằm thiết lập một nền độc tài chuyên chế toàn trị về cả 3 khu vực “nhà nước”, “thị trường kinh tế” và “xã hội dân sự”. Họ ra sức tiêu diệt tôn giáo mà họ coi như là một thứ á phiện làm mê hoặc dân chúng. Họ xóa bỏ chùa chiền, nhà thờ, thánh thất, miếu đền và cả các đình làng. Họ cũng tiêu diệt mọi đảng phái và đoàn thể chính trị nào, mà không chịu tuân phục sự lãnh đạo duy nhất và triệt để của đảng cộng sản. Họ cũng dẹp bỏ mọi tổ chức hiệp hội tư nhân, để dành độc quyền hoạt động cho các đoàn thể là cơ sở ngoại vi của đảng cộng sản.
Qua chiến dịch “cải cách ruộng đất” và “tập thể hóa nông nghiệp”, đảng cộng sản đã tiêu diệt toàn bộ hệ thống lãnh đạo xã hội ở nông thôn, mà phải biết bao nhiêu thế hệ cha ông chúng ta mới xây dựng bồi đắp lên được, với những vị tôn trưởng, những bậc sĩ phu quân tử vốn được dân làng tín nhiệm và yêu mến, kính trọng.Và họ thay vào đó bằng các cán bộ đảng viên, cũng như nhân viên trong các cơ sở ngoại vi của đảng như Mặt trận Tổ quốc, Hội Liên hiệp Phụ nữ, Tổng Công đoàn, các cơ sở “Tôn giáo quốc doanh”…
Nhưng kể từ ngày chế độ cộng sản sụp đổ, tan rã ở Liên Xô và ở Đông Âu đã 20 năm nay, thì ai cũng thấy rõ là cái hệ thống quyền hành do đảng cộng sản áp đặt tại Việt nam, cũng như ở Trung hoa, đã có dấu hiệu nứt rạn trầm trọng, rệu rã cùng cực, đến nỗi không thể nào mà cứu vãn được nữa rồi. Hiện nay họ đang phải sử dụng những thủ đoạn tàn bạo một cách tuyệt vọng, nhằm cố duy trì, bảo vệ được cái guồng máy lỗi thời lạc hậu, đã không còn thu hút được sự hậu thuẫn ủng hộ của đa số quần chúng nhân dân lương thiện chân chính, như trong thời kỳ tranh đấu đánh đuổi quân xâm lược thực dân Pháp ngày trước đây được nữa. Đó là một điều khẳng định dứt khoát, dựa trên những sự kiện vững chắc, chứ không phải là do lối suy nghĩ dựa trên sự ước muốn chủ quan của một ai cả, như người Mỹ gọi là “wishful thinking”.
Trong bài tiếp theo, tác giả sẽ xin bàn chi tiết hơn về vấn đề “Làm sao chuẩn bị để phục hồi lại cái không gian xã hội của quần chúng nhân dân khi chế độ cộng sản sụp đổ ở Việt nam. /
Đoàn Thanh Liêm
