Upcoming Books



Ra mắt sách NTKVN - Tin Văn  Nguyên Huy - Người Việt
Thời điểm của Hillary. Tin văn  Yuriko Koike - Trà Mi
cơn sầu vạn cổ. Tiểu luận  Cung Trầm Tưởng
Khóc Mẹ - Thơ  Triều Nghi
Tôi gánh trong traí tim (3) - bút ký  Trần Khải Thanh Thủy
Tôi gánh trong tim (2) - Bút Ký  Trần Khải Thanh Thủy
Tôi gánh trong tim (1) - Bút Ký  Trần Khải Thanh Thủy
TKTT. Thư gửi con gái. Yin Văn  Trần Khải Thanh Thủy
Câu chuyện di cư - Hồi ức  Đoàn Thanh Liêm

ThanhTran

 

Sinh Bắc Tử Nam 

 

Năm 2010 chính quyền Hà nội tổ chức nhiều lễ lạc kỷ niệm như 1000 năm Thăng Long (1010-2010 ) 60 năm bang giao với Trung cộng (1950 – 2010 ), 35 năm ngày cưỡng chiếm Miền Nam mà họ gọi là thống nhất đất nước. Họ tưng bừng tổ chức lễ hội  để có cơ hội tiêu tiền hoang phí của công    có cơ hôi làm giàu qua những công trình hao tốn tới hàng trăm tỉ VND …. Qua cái phô trương lối sống xa hoa của một xã hội nặng về hưởng thụ, người ta đã tổ chức diễn binh để khoe quân đội hùng mạnh dù trước đó sáu tháng 22-12-2009 họ tổ chức ngày thành lập quân đội nhân (1944-2009). Có hai buổi diễn binh: một ở Saigon, một ở Hà nội. Sự phô diễn binh lực ở Saigon có thể coi như một hoạt cảnh mà sân khấu là đường phố thênh thang. Đó là hai hàng quân y phục và nón tai bèo mới đi hai bên xe tăng như tái diễn xe tăng vào thành phố 35 năm trước đây.

 

Qua những hình ảnh hào nhoáng đó chúng tôi vẫn thấy được cái nhếch nhác (lẽ ra không thể có) của đạo quân được trang bị tối tân và hiện đại về hải (tiềm thủy đỉnh tối tân) không lực (máy bay tối tân). Điều nầy xuất phát từ những nghịch lý chỉ có ở xã hội cộng sản  nặng phần trình diễn “xấu che tốt khoe” mới có, như chế độ  Bắc Triều Tiên dân đói rét đến độ suy dinh dưỡng  nhưng người ta vẫn tổ chức duyệt binh “hoành tráng” chỉ thua cuộc duyệt binh 9-5 hằng năm thời Lên xô cũ hoặc không ngang tầm vóc lần duyệt binh của Trung cộng nhân kỷ niệm 60 năm ngày thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ( 1949-2009 ) .Trong số những quốc gia cộng sản còn sót lại trên Trái Đất nầy thì có ba nước có quân đội hùng mạnh vì đuợc trang bị vũ khí hiện đại , đó là Trung cộng , Bắc Triều Tiên và nước CHXHCN Việt Nam . Một quân đội được đánh giá là tinh nhuệ khi người ta dựa vào: ngân sách dành cho quốc phòng, vũ khí hiện đại, trang thiết bị tối tân, máy bay tàu chiến, tiềm thủy đỉnh v..v.. và sau cùng là quân phong quân kỷ. Nhân dân và quốc tế đánh giá sức mạnh quân đội qua những lần chứng kiến những cuộc duyệt binh. Sự phô trương như thế vào dịp lễ hội cũng là cơ hội để người trong nước cũng như quốc tế đánh giá chính xác quân phong, quân kỷ của một đội quân từ nhân dân và khả năng bảo vệ tổ quốc cho dù đó là “tổ quốc Việt Nam XHCN” đi nữa. Hà nội vẫn thường tự hào quân đội họ đã chiến thắng hai đế quốc to: thực dân Pháp rồi đế quốc Mỹ, thế mà kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân 22-12 họ lại mượn hình ảnh binh sĩ và cờ Trung quốc. Hình ảnh nầy được trưng bày nơi giao lộ đông người  qua lại.

 

Khi người ta đặt vấn đề chuyện trái khuấy thì cơ quan văn hóa lại lập luận: bộ đội nào cũng được mà! Miễn sao giống người Việt Nam là được. Đến đây tôi chợt nhớ tới câu chuyện một sĩ quan Bắc Việt đã nói với tôi: ông ta thành thật kể lại những ngày gian khổ vượt Trường sơn với vài bánh lương khô (thực phẩm do Trung cộng cấp) trông sống sót về phương nam mới có nguồn lương thực do quân dân GPMN đem đến. Sau khi tiếp quản Miền Nam đầy gạo trắng cá tươi ôi là cả thiên đàng, rồi ông ta kết luận: nếu bộ đội chúng tôi được ăn uống đầy đủ như Quân đội miền Nam thì chúng tôi đã “thắng từ lâu rồi” vì “ăn no đánh thắng” mà! Sự thật có thể như lời ông ta khoa trương không, tôi sẽ giải trình sau .

 

Có một lần trong chỗ thân tình tôi hỏi sao ở Miền Bắc không có chuyện đào ngũ (Miền Bắc gọi là bỏ ngũ) thì được trả lời đào ngũ thì lấy gì mà sống, người ta phải tìm cái sống trong cái chết, hoặc giả có khi đi vào chỗ chết (đi vào miền Nam còn gọi là đi B) mà phải năn nỉ van xin (chuyện xẩy ra sau cải cách ruộng đất).

 

Rồi một khi huyền thoại chiến thắng Mỹ bị sụp đổ khi Iraq bi thua đậm khi Mỹ và Liên quân mở chiến dịch Desert Storm năm 1991 và chế độ Sadam Husein cáo chung sau khi Mỹ tiến hành cuộc chiến từ 20-3-2003 đến 9-4-2003, thì từ đó người ta dần dần rõ được sự thật về cái gọi cuộc chiến tranh “thần thánh” của quân đội nhân dân. Từ sau Miền Nam Việt Nam sụp đổ, biên cương thế giới cộng sản nới rộng từ Á châu đến Phi châu rồi Trung Mỹ: Liên xô đưa quân vào Afganistan, ở Đông Nam Á toàn bộ bán đảo Đông dương bị nhuộm đỏ, đất nước Thái Lan bị đe dọa, châu Phi thì có Angola theo chủ nghĩa xã hội, ở Trung Mỹ thì thêm những quốc gia thiên tả như Nicaragoa, El Salvador nên ông Nguyễn cơ Thạch mới nói “sân sau” của nước Mỹ không còn là nơi an toàn nữa . .

 

Câu chuyện hội chứng Việt Nam được báo chí, truyền thanh, truyền hình bàn luận như để cảnh cáo chính quyền Mỹ việc làm “sen đầm quốc tế”. Thế nhưng khi chiến dịch Desert Storm khiến Iraq thua đậm thì một không khí thảm đạm bao trùm khắp đô thị Việt Nam như chính Hà nội bị thua trận vì trước đó giới truyền thông mở hết công suất về số lượng in ấn cũng như thời lượng phát thanh và phát hình về cuôc chiến Iraq và đoan chắc Mỹ sẽ sa lầy khi đưa quân vào sa mạc. Thế nhưng quen lối nói đao to búa lớn và quần chúng nhân dân thì vốn cả tin nên khi Tổng Thống G.W. Bush tiến hành cuộc chiến chống Iraq thì ông Trung tướng Nguyễn đình Ước lại bình luận Mỹ sẽ thua trận vì sẽ gặp phải ông Tướng Mùa Hè: ý nói quân Mỹ sẽ không chịu nổi cái nóng của sa mạc. Một lần nữa một ông Tướng của Quân đội nhân dân lại bé cá lầm.

 

Giờ đây Mỹ - Việt (chính quyền Hà nôi) đã kết thân trong đó có vấn đề hợp tác về an ninh mặc dù chưa có hiệp ước an ninh hỗ tương như giữa Hà nội và Liên xô 1978, song sự huênh hoang của ông tướng Ước vẫn còn ảnh hưởng đậm nét đến tư duy của những người làm giáo dục qua đề thi môn Lịch sử sau đây: “Nếu hai chiến dịch mùa khô lần 1 (đông – xuân 1965-1966) và lần 2 (đông – xuân 1966-1967) của Mỹ diễn  ra dưới thời tiết nóng kỷ lục như năm nay 2010 thì anh (chị) hãy cho biết tình hình chiến sự sẽ xẩy ra theo hướng có lợi cho phe nào? ……{Môn thi: Lịch sử - Kỳ thi Tốt Nghiệp Trung Học Phổ Thông năm 2010 – Câu 3b Theo chương trình nâng cao}. Qua cái đề thi quái gở từ cái bóng vinh quang dối trá, thiết tưởng cũng nên điểm lại những nét đại cương về đội quân đó từ lúc thành lập 22-12 -1944 cho đén ngày  nay.

 

*Từ tháng 12-1944 đến tháng 8-1945: Tại Bắc sơn thuộc trung du Miền Bắc Việt Nam, ông Võ nguyên Giáp cho thành lập lực lượng có tên là Việt Nam Tuyên Truyền Giải Phóng Quân. Có từ ngữ tuyên truyền kèm theo ở đây cho người ta thấy vũ khí của lực lượng đó rất thô sơ hoặc không đáng kể vì ông Hồ lúc đó đang hợp tác với OSS (tiền thân của CIA) và được tổ chức nầy tặng cho một số súng lục và một ít thuốc men. Việc hợp tác nầy về sau Bộ máy tuyên truyền của chế độ phô trương đó là cuộc chiến chống Nhật.

 

*Từ tháng 9-1945 đến cuối năm 1950.- Giai đoạn nầy Việt Minh kết hợp được toàn dân đang khát khao nước nhà độc lập nhất là lòng dân sôi sục căm thù vì hai triệu người vừa mới chết đói ở miền bắc. Khi nghe tin Pháp theo chân quân Anh trở lại Nam kỳ chiến cuộc bùng nổ từ 23-9-1945 thanh niên sinh viên tham gia đầu quân với khí thế dâng cao. Phong trào tất cả cho tiền tuyến có thể so sánh với phong trào dân lục tỉnh chống Pháp từ 1859, hoặc chuyện sĩ tử bỏ thi ở Bình Định, khi Kinh thành Huế thất thủ năm 1885 để hưởng ứng hịch cần vương tham gia phong trào chống Pháp. Khí thế bừng lên như ngọn triều dâng được thấy qua thơ ca nhạc thời đó- mùa thu 1945- như: xếp bút nghiên lên đường tranh đấu “xếp bút nghiên coi thường công danh… Dù biết Việt minh là cộng sản trá hình nhưng người ta suy nghĩ cứu nước trước đã nên mới có sự tham gia của hàng trí thức như Bác sĩ Nguyễn lưu Viên (tham gia ngành quân y), cụ Trần văn Hương …Trung tướng Nguyễn Bình (thuộc đảng Đại Việt) từ căn cứ ở mật khu Tân Uyên chỉ huy nhiều cuộc đột kích vào căn cứ Pháp ở Biên hòa, Nhà thơ Hữu Loan tham gia phong trào Việt Minh trước 1945.

 

Quân đội trong giai đoạn nầy gọi là Vệ quốc đoàn. Đoàn quân nầy được trang bị quá thô sơ hai ba vệ quốc đoàn mới có một khầu súng trường, một đoạn trong bài hát ca tụng lòng yêu nước cho ta thấy điều đó: “ Dáo với nóp, tuy đi chân không (không có giày) mà giàu lòng vì nước ….”. Nhà nước lúc đó mới đặt ra sắc thuế gọi là Đảm Phụ Quốc Phòng và tuần lễ vàng để mua sắm võ khí. Số vàng thu được, một phần đem biếu cho tướng Lư Hán, Tổng tư lệnh đoán quân sang tước khí giới quân đội Nhật hoàng từ vĩ tuyến 16 trở ra bắc. Phần còn lại bỏ túi chứ không mua sắm gì cả (1). Tướng Lư Hán một khi nhận vàng bạc rồi thì không còn giúp Quốc dân đảng của Nguyễn hải Thần, Nguyễn tường Tam và Vũ hồng Khanh.

 

Sau 19-12-1946 Việt minh rút về chiến khu tổ chức trường kỳ kháng chiến và tiêu thổ kháng chiến (phá sach đốt sạch), lấy nông thôn bao vây thành thị. Dân nông thôn (vùng xôi đậu) cảm thấy mệt mỏi và băn khoăn cho tương lai qua mấy câu ca dao sau:

Chú phỉnh tôi hoài chính phủ ơi,

Chiến khu thu lúa chú khiêng rồi

Thi đua chi nữa thua đi mãi

Kháng chiến mãi hoài khiến chán thôi.

 

* Giai đoạn từ 1950-1954 . Từ 1-10-1949, Trung cộng chiếm toàn lục địa Trung Hoa, Quân đội Tưởng giới Thạch rút ra hải đảo Đài Loan. Từ đó  lực lượng Việt Minh có một hậu cứ an toàn là lãnh thổ các tỉnh Quảng đông, Quảng tây, Vân Nam sát biên giới Việt- Trung. Người Pháp vì không muốn đụng độ với Trung cộng đã có ý định rút khỏi Cao Bắc Lạng (2). Cũng từ năm 1950 Liên xô và Trung cộng công nhận chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa của ông Hồ chí Minh. Từ năm 1951 ông Hồ chí Minh triệu tập đại hội đảng với danh xưng là đảng lao động Việt Nam. Bộ đội Việt Minh từ đó đều do cố vấn Trung cộng sang huấn luyên, rồi người ta mới thấy có sự thanh trừng trong quân đội. Ở trong nam Tướng Nguyễn Bình bị thuyên chuyển, ông không còn giữ tư lệnh chiến trường mà về chiến khu giữ chức ủy Viên Quân Sự trong ủy ban hành kháng (hành chánh-kháng chiến) miền đông Nam Bộ, nhưng đâu được yên thân, ông Bình lại bị triệu về bắc. Ông Bình cùng vài người tùy tùng theo đường núi ra bắc, dọc đường ông Bình lọt vào ổ phục kích của Pháp và bị bắn chết (3)

 

Như trên đã đề cập: Pháp muốn tránh sự đụng độ với Trung cộng nên có ý định rút khỏi Cao Bắc Lạng, tình báo Việt Minh biết được  nên cuối năm 1950 Việt Minh có sự yểm trợ vũ khí và cố vấn Trung cộng đã mở chiến dịch biên giới. Kể từ đó lãnh thổ Bắc Việt có hai phần: châu thổ Sông Hồng do Pháp và quân đội quốc gia Việt Nam trấn giữ; phía thượng du và trung du thì quân đội Việt Minh chiếm đóng. Sau chiến dịch biên giới Việt Minh mở trận địa chiến cấp Đại đoàn hoặc sư đoàn, như trận đánh cuối năm 1951 Việt Minh rải truyền đơn nói rằng họ sẽ ăn tết nguyên đán ở Hà nội, dân giàu thành thị như Hà nội, Hải phòng chuẩn bị di cư vào Saigon. nhưng Việt Minh không thực hiện được điều nầy vì họ thua to ở Vĩnh Yên – Phúc yên. Từ 1952 đến năm 1953 nhiều trận đánh lớn xầy ra giữa Việt Minh và Pháp - Quân đội Quốc gia Việt Nam. Chiến trận tuy xẩy ra ác liệt đôi bên  đều thiệt hại nhưng cuối cùng Việt Minh tổn thất năng hơn và phải rút về chiến khu. Chiến trận thuộc loại chiến tranh quy ước thường xẩy ra dọc ranh giới giữa Ninh bình – Thanh Hóa hoặc vùng Quảng yên giáp ranh Lạng sơn.

 

Nói về dân tình nơi vùng xôi đậu hoăc nơi chiến khu, tình trạng thiếu lương thực xẩy ra do dân không canh tác nơi đồng áng ban ngày vì sợ máy bay thả bom. Việt minh ra sức giành dân để tuyển lính và dân công tải vũ khí và lương thực ra chiến trường. Đến giữa năm 1953 chiến tranh Triều tiên chấm dứt, Trung cộng dồn sức cho chiến trường Đông Dương trước mắt là lãnh thổ Bắc Việt. Cuộc chiến đang đến hồi ác liệt mà Việt Minh bắt chước Trung cộng tiến hành cải cách ruông đất để thanh toán thành phần trung nông, phú nông, địa chủ. Không khí sợ hãi bao trùm vùng Việt Minh chiếm đóng. Giới bần nông được ca tụng trong các đợt đấu tố, song bản thân họ bị bóc lột và bị lợi dụng đi dân công.

 

Dù biết bị lợi dụng nhưng vẫn tham gia vì không thể trốn chạy nơi nào và còn phải chết đói hoặc bị bỏ đói, đành phải tìm cái sống trong cái chết: đi ra chiến trường dù bộ đội hay dân công cũng có khẩu phần lương thực dù chẳng là bao. Có thể nói con số 200.000 dân công phục vụ cho chiến trường Điện Biên Phủ mà Việt Minh huy động đa phần thuộc thành phần vừa nêu. Còn việc thanh trừng trong quân đội: loại bỏ những cấp chỉ huy thuộc thành phần tư sản, tiểu tư sản trên danh nghĩa rèn cán chỉnh quân để chuẩn bị chiến đấu và chiến thắng. Thành phần cấp chỉ huy thuộc giai cấp tư sản ngoài chiến trường ngày đêm lo âu vì tin tức hậu phương cho hay gia đình đang bị đấu tố, những đồng đội khác hồi hộp trông chờ lệnh triệu hồi của uỷ ban cải cách (ủy ban tổ chức đấu tố). Mấy chục năm sau khi quan hệ Việt – Trung trở nên căng thẳng, Trung cộng tiết lộ chiến thắng Điện biên có được là do công của họ. Đó là hỏa lực phòng không của họ làm tê liệt máy bay tiếp vận của Pháp, ngoài ra còn có 20.000 cố vấn từ Trung quốc sang giúp nữa. Lẽ tất nhiên báo đài của của Hà nội ra sức cải chính để bảo vệ cho cái huyền thoại “ta chiến thắng vì ta mạnh và hay hơn địch”. Thế mà trong dịp kỷ niệm 40 năm (1954-1994) trận chiến Điện biên Phủ, ông Võ nguyên Giáp có nói: sở dĩ Pháp thua trận vì Pháp khinh địch (4). Thật vậy, binh pháp có câu: Hễ khinh địch tất phải thua cho dù quân đội đó thiện chiến đến mức độ nào. Đó là chân lý muôn đời.

 

* Giai đoạn đoạn từ 1954 đến 1975.-  Đợt cải cách ruộng đất 1956-1959, rồi phong trào nhân văn giai phẩm, rồi sửa sai thì mầm mống nổi loạn phát xuất từ lực lượng võ trang, ban đêm ông Hồ phải đến tá túc ở sứ quán Liên xô. Để đối phó phong trào đối kháng có thể xẩy ra và để củng cố chế độ Hà nội phát động cuộc chiến giải phóng miền Nam như đưa cán binh xâm nhập miền nam thành nhiều đợt: - thành phần cốt cán đã đi vào nam từ 1959, từ sau phong trào đồng khỏi ở Bến tre 20-12-1960, quân Bắc Việt xâm nhập ngày càng nhiều. Trong số đoàn quân đi B (vô Nam) có ba thành phần: cán binh gốc bắc, cán binh gốc trong nam tập kết ra bắc năm 1954 thuộc thành phần tin tưởng được, thành phần thứ ba đi tìm cái sống (lương thực) trong cái chết. Có một thanh niên vì có người chú trước đây đã đi lính cho Pháp nên không được “trúng tuyển” đi B. Người mẹ phải lên huyện năn nỉ, nên bà than thở xin đi vào chỗ chết mà phải lo lót, dù sao cũng giải quyết được một miệng ăn!

 

Đoàn quân đi xâm lược miền Nam đó đêm đi ngày nghỉ để tránh bom đạn từ không quân Mỹ. Từ địa điểm xuất phát cho đến về sau thân nhân không nhận được một tin tức nào từ con em của họ ngoại trừ một số may mắn biết con em mình đã qua khỏi “Ngả Ba Thơ”, tức là ngả ba Đồng Lộc.Từ ngả ba Đồng Lộc đó đoàn quân đó phân chia nhiều ngả tiến vào Trường Sơn (ca nhạc Việt cộng gọi đoạn đường Đồng Lộc, Khe giao - Trường Sơn là đường ra mặt trận). Theo hành lang nầy xâm nhập vào các chiến trường miền Nam. Sở dĩ người ta gọi ngà ba Đồng Lộc là ngả ba thơ vì binh lính Bắc Việt đến đó ném thư xuống đường để khi trời sáng có người lượm được sẽ gởi cho gia đình. Người ta ước tính nếu có tới 30% tổng số cán binh và cả 30% xe vận tải xe tăng đến đươc miền nam, thì đó là một thành công.

 

Khi tham gia những trân đánh ở các chiến trường miền nam quân số của Bắc Việt tiếp tục bị tiêu hao và tổn thất phần thì hồi chánh, phần bị tiêu diệt. Do bị hao hụt nhiều như thế, Hà nội phải trưng dụng đến cả lớp thiếu niên tuổi khoảng 15 hoặc 16, năm Mậu thân 1968 tại chiến trường Quảng ngãi, binh sĩ VNCH bắt được nhiều thiếu niên bộ đôi như thế. Trước ngày dự định ký hiệp định Paris (đáng ra hiệp định Paris được ký ngày 30-10-1972, chứ không phải ngày 27-1-1973) ông Lê đức Thọ đã khóc với Kissinger. Cái khóc của ông Thọ được đài BBC lúc đó giải thích như thế nầy: hàng triệu thanh niên (có thể có thành phần ưu tú) chết, theo ông Thọ thì cái giá cho hòa bình quá đắt. Sinh bắc tử nam theo quan niệm của Hànội là vì “miền nam ruột thịt” là thế. Còn người miền nam định nghĩa anh “bộ đội cụ Hồ” như thế nầy: bô đội là đi bộ vào nam, rồi đội đồ đạc (chiến lợi phẩm) ra bắc. Tinh thần cán binh Bắc Việt trong giai đoạn đó như thế nào. Người ta có thể đánh giá tinh thần đó qua những chuyện nghe thấy sau đây:

- Lời kể của những tù binh hoặc cán binh hồi chánh.

- Hồi ký thu được từ những cán binh tử trận. Riêng hồi ký của Đặng thùy Trâm được Hà nội in và phát hành để thanh niên trong nước lấy đó làm hãnh diện và Hà nội đã đạt mục đích tuyên truyền qua cái xảo thuật của họ. Nhà xuất bản đã đánh máy lại (đương nhiên phải sửa cho thích hợp với mục đích tuyên truyền) đoạn cuối nhật ký Đặng thùy Trâm. Họ làm được chuyện nầy vì người cựu binh Mỹ giao tập hồi ký cho thân nhân của Đặng thùy Trâm đã không copy để giữ một bản sao (ông cựu binh đó thấy chẳng cần phải làm như thế). Đó là cơ hội cho Hà nội tha hồ viết lại hồi ký theo ý mình.

- Khi ra chiến trường cán binh đều được cho uống thuốc kích thích để như say thuốc súng, không biết sợ chết là gì.

- Ở những chốt chiến đấu người ta xiềng chân người xạ thủ khẩu đại liên vào một chổ cố định để khỏi bỏ trốn.

- Người ta còn xiềng chân ngưòi lính lái xe tăng và người pháo thủ trên xe tăng T54 nữa.

- Sau ngày cưỡng chiếm miền nam thành công, Tố Hữu yêu cầu văn thi nhạc sĩ ca tụng chiến thắng vì theo ông ta thì sau 117 năm, 1858-1975 lần đầu tiên đất nước vắng bóng quân thù (năm 1858 chiến thuyền Pháp pháo vào cửa Hàn Đà nẳng, Pháp xâm chiếm Việt nam bắt đầu từ đó). Họ phản ứng rằng chúng tôi không có cái hào khí “Đoạt Sáo Chương Dương Độ”.

 

Tại sao văn nghệ sĩ miền bắc XHCN không có hào khí của kẻ chiến thắng? Có thể tuần tự giải trình vấn đề như sau: một số người miền bắc khi vào miền nam nơi chỗ thân tình đã thốt lên; tiếc cho miền Nam, thương cho miền bắc, họ còn cho rằng Mỹ đánh giặc mà nhác quá. Lúc đầu mới nghe qua chúng tôi tưởng tinh thần quân đội Mỹ sa sút rồi đâm ra hoảng sợ phòng không của quân đội nhân dân. Khi nghe họ nói tiếp thì chúng tôi hiểu được nhác là làm biếng chứ không phải nhát là sợ chết. Họ nói B52 bỏ bom thêm vài giờ nữa thì miền bắc đã phải đầu hàng. Miền bắc đã chuẩn bị sẵn cờ trắng. Mới đây trong năm 2010 vấn đề đó được giải mật như thế nầy. Tại Saigon cuối năm 1972 một số nhân viên phòng thông tin Hoa kỳ nghe được từ Hà nội đoạn ghi âm lời xin đầu hàng, lời ghi âm xin đầu hàng đó chuẩn bị đem đi phát thanh trong vài giờ tới. Lập tức toán nhân viên đó bị thuyên chuyển đi nơi khác.

 

* Quân đội nhân dân từ 1975 đến nay:

- Từ 1975 dến 1988. Dựa vào Liên xô (hiệp ước an ninh hổ tương giữa  Breznev - Lê Duẩn và Phạm văn Đồng có giá trị 25 năm 1978-2003 ) Hà nội ra mặt chống Trung quốc, như Hà nội đưa quân sang Kampuchia lật đổ chế độ Khmer đỏ. Khi Mỹ lập bang giao với Trung công (khánh thành Sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh 1-1-1979) thì Đặng Tiểu Bình quyết định “dạy cho Việt Nam một bài học”. Ngày 17-2-1979 cuộc chiến bùng nổ, cuộc chiến tuy ngắn (ba tuần lễ)  hai bên tổn thất nặng nề: phía Việt Nam sáu tỉnh biên giới bị tàn phá hoàn toàn; phía Trung cộng thì không thực hiện được mục đích “sáng Lạng sơn trưa Hà nội” mà còn bị thiệt hại nhiều về xe tăng và nhân mạng. Do đó Đặng tiểu Bình phải hiện đại hóa quân đội (5) rồi giao hảo với Liên xô. Yên được mặt bắc năm 1984 Trung quốc chiếm được mấy đỉnh cao chiến lược ở biên giới Việt-Trung. Người ta gọi đó là Hà nội mua của Bắc Hàn tàu ngầm cuộc chiến biên giới lần thứ hai. Đối với Bắc kinh cuộc chiến nầy rất quan trọng, sau cuộc chiến Hồ diệu Bang (Tổng bí thư) rồi Triệu tử Dương (Thủ tướng) lần lược đến thăm. Năm 1988 Hải quân Trung quốc lại chiếm một số đảo ở Trường sa.

 

- Từ 1990 đến sau nầy: Đây là thời kỳ quân đội nhân dân được hiện đại hóa, như từ năm 1996 Hà nội mua tàu ngầm của Bắc hàn, hiện nay Hà nội đang đặt mua máy bay, tàu ngầm hiện đại  nhất của Nga, Hà nội còn hợp tác quân sự với các nước tây phương và châu Á như Hoa kỳ Ấn độ, Trung quốc, Australia, Do thái. Riêng đối với Hoa kỳ, Hà nội còn muốn mua vũ khí sát thương nữa, song vấn đề nầy còn vướng mắc do Hoa kỳ còn duy trì lệnh bán võ khí cho Hà nội. Như vậy thì trên đà hiện đại hóa quân đội Hà nội đã trở thành một cường quôc quân sự trong khu vực. Nói về tính hiệu quả về việc làm của quân đội vào thời bình.Trong tình hình mới: “biến Đông Dương từ chiến trường thành thị trường” nên quân đội nhân dân lo làm kinh tế, lo kinh doanh, đầu tư vào những lãnh vực công nghệ cao…

 

Trong bối cánh làm kinh tế thị trường theo “định hướng xã hội chủ nghĩa” chủ nghĩa tư bản thân hữu” (còn gọi là chủ nghĩa tư bản hoang dã) ra đời, do đó tập thể quân đội cũng có những qui tộc mới. Lớp quí tộc nầy có quyền lực ngầm rất lớn. Đó Tổng cục 2 và T4. Đầu tiên tổ chức nầy làm chức năng quân báo thuộc bô Quốc phòng nhưng hiện nay Tổng cục 2 và T4 có nhiệm vụ bảo vệ Trung ương đảng còn về mặt tổ chức thì thuộc quân ủy trung ương.. Tổ chức siêu đảng và siêu chính quyền nầy trang bị đến 50 xe tăng  và Trung ương đảng cũng như quốc hội đều họp ở hội trường của bộ quốc phòng.

 

Đó là thượng tầng kiến trúc còn hạ tầng cơ sở thì như thế nào. Người ta thường nói lính tráng. Tráng là thanh niên từ 18 đến 30 tuổi. Chính quyền công sản trong nước ấn định tuổi đi quân dịch (nghĩa vụ quân sự) từ 18 đến 28. Luật lệ thì vậy đó. Luật lệ đó chỉ áp dụng khắt khe với trí thức Nguyễn tiến Trung như hai ông Trung tá QDND đến nhà trịnh trong tuyên bố “trúng tuyển” còn lớp thanh niên khác “được trúng tuyển” khi không còn kiếm được công viêc khác ở thành thị hay đi hợp tác lao động. Tình trạng quân binh như thế nên mới có những chuyện xẩy ra (chỉ có thế giới cộng sản mới có) đáng ra không nên có: Tai nạn xẩy ra nơi xạ trường (bãi tập) .- tai nạn gây tử vong cho thường dân vùng quanh nơi thực tập tác xạ do nơi tập bắn và nhà dân hoặc đường giao thông dành cho dân sự không có khoảng cách an toàn. Đó cũng do các quân khu hay bộ chỉ huy quân sự tỉnh coi thường tính mạng thường dân.

 

Về không quân: chuyện các phi công thực tập bay khi gặp trục trặc lúc đang phi hành thì lo bung dù thoát thân bỏ mặc cho máy bay rơi tự do bên dưới. Chuyện để máy bay bị tai nạn rơi bất cứ đâu khi phi công đang thực tập là chuyện xẩy thường xuyên, như gần đây máy may thực tập rơi ở Phù cát tỉnh Bình Định. Những phi công sau một thời gian phục vụ trong quân đội sẽ được điều động sang lái máy bay dân sự rồi chuyện lạ đã xẩy ra: Máy bay từ Việt Nam đi châu Âu ngang qua không phận Hungary thì đài kiểm báo quốc tế phát hiện phi công Việt Nam đang bay mà ngủ gục!

 

Về hải quân:- Hải quân được trang bị tối tân với nhiều tiềm thủy đỉnh mua từ Nga, Canada, tàu tuần tiểu có trang bị máy bay tiêm kích. Nhiệm vụ của Hải quân là gìn giữ an ninh duyên hải và cả biển Đông nữa, thế nhưng lực lượng nầy bó tay trước việc Trung cộng ức hiếp ngư dân đang hành nghề như bắt làm con tin đòi tiền chuộc, cấm đánh cá vùng lãnh hải thuộc chủ quyền của Việt Nam. Đã không có hành động cụ thể ngoài việc kích động “biển ta, ta có quyền đánh bắt hải sản” hoặc xúi ngư dân tự trang bị để đương đầu với Trung quốc!

   

Hiện tại thì Hà nội là đồng minh mới của Mỹ và Mỹ: “Hy vọng sẽ tăng cường hợp tác quân sự với Việt Nam trong thời gian tới, đặc biệt trong các hoạt động và giảm nhẹ thiên tai, an ninh hàng hải, hợp tác chống khủng bố và chống ma túy, an ninh biên giới và chống phổ biến vũ khí”.

   

Như trên đã trình bày thì Hà nội hiện có đội quân thời bình, giàu (kinh phí quốc phòng gia tăng), trang bị tối tân, song quân đội đó không bảo vệ  được dân trước ngoại bang cũng như coi dân như cỏ rác thì liệu có thể thực hiện được mục tiêu mà Hoa kỳ trông đợi không hay để rồi than thở: “Thà có một kẻ thù khôn ngoan còn hơn có một đồng minh ngu ngốc”.

                                                          

Viết để tưởng nhớ ngày Quân Lực VNCH 19-6-1965

                                                                                

ThanhTran

 

Chú thích

(1) Khi rút về chiến khu ngày 19-12-1946, Việt Minh đã bỏ lại ấn kiếm do Vua bảo Đại trao cho Trần huy Liệu. Chiếc ấn bằng vàng. Trọng lượng vàng từ kiếm và ấn nặng khoảng 13 kg.

(2) Trong bản phúc trình mật về tình hình biên giới Việt-Trung, Đại tướng Pháp Henri Revers khuyến cáo nên bỏ Cao bằng Lạng sơn để tránh đụng độ với Trung cộng. Bản sao của phúc trình đó lại lọt vào tay một sinh viên thiên tả. Người tìm thấy bản sao phúc trình đó trong túi áo của sinh viên nầy.

(3) Đài phát thanh Việt Minh loan báo những nơi tướng Bình đến và cả lộ trình mà Tướng Bình sẽ đi qua. Do đó Tướng Bình mới lọt vào ổ phục kích của Pháp. Tướng De Lattre De Tassigny lúc đó đang chỉ huy cuộc hành quân ở Bắc Việt cũng được báo tin Tướng Nguyễn Bình đã chết.

(4) Trung tướng Cogny tư lệnh quân khu Bắc Việt tin cho Đại tướng Henri Navarre biết có hàng chuc ngàn cố vấn Trung cộng và nhiều khẩu pháo được đưa lên sườn núi và nhắm xuống lòng chảo Điện biên Phủ. Tướng Navarre không tin tin tình báo do Cogny đưa ra.

(5) Một máy bay của Trung Cộng bay sâu vào lãnh thổ Việt Nam (đến không phận Hà Nam ninh) thì bị bắn hạ.

=   

Số lần đọc:  369